Cậu bé Tích Chu

👁️ 20 lượt xem
Cậu bé Tích Chu
Chào các con yêu quý! Hôm nay, trong không gian ấm áp này, chúng ta hãy cùng nhau ngược dòng thời gian để đến với một ngôi làng nhỏ, nơi có một câu chuyện về tình bà cháu vô cùng cảm động. Đó là câu chuyện về **Cậu bé Tích Chu**. Các con đã sẵn sàng chưa? Chúng ta cùng bắt đầu nhé! 

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng ven rừng, có một cậu bé tên là Tích Chu. Bố mẹ Tích Chu chẳng may mất sớm, cậu sống trong vòng tay yêu thương duy nhất của bà ngoại. Bà của Tích Chu đã già lắm rồi. Lưng bà đã còng, đôi bàn tay gầy guộc nổi đầy những vết chai sần vì làm lụng vất vả để nuôi Tích Chu khôn lớn. Mỗi sáng sớm, khi ông mặt trời còn chưa thức dậy, bà đã dậy nấu cơm, rồi đi làm thuê làm mướn khắp nơi. Có món gì ngon, bà cũng nhường hết cho Tích Chu. Đêm đêm, khi gió mùa về se lạnh, bà lại thức trắng canh cho Tích Chu ngủ ngon giấc, quạt mát cho cậu vào mùa hè và đắp chăn ấm cho cậu vào mùa đông. Bà yêu Tích Chu lắm, bà thường bảo: - *Tích Chu ơi, cháu là viên ngọc quý của bà. Chỉ cần thấy cháu vui là bà hết mệt mỏi ngay.* Thế nhưng, Tích Chu lúc ấy vẫn còn ham chơi lắm. Suốt ngày, cậu chỉ mải mê tụ tập bạn bè để bắn bi, thả diều, đánh đáo. Cậu đi chơi từ sáng sớm đến tối mịt mới chịu về nhà. Mặc cho bà gọi, mặc cho bà dặn dò, Tích Chu cứ tai này lọt qua tai kia. Một ngày nọ, vì làm việc quá sức dưới cái nắng gắt, lại thêm tuổi già sức yếu, bà của Tích Chu lên cơn sốt nặng. Bà nằm trên chiếc giường tre ọp ẹp, hơi thở mệt nhọc, cổ họng khô khốc như sa mạc. Bà thều thào gọi: - *Tích Chu ơi... cho bà ngụm nước... Bà khát quá... Tích Chu ơi...* Bà gọi một lần, hai lần, rồi ba lần... nhưng đáp lại chỉ là tiếng gió thổi xào xạc ngoài hiên. Tích Chu lúc ấy đang mải mê chơi đùa với chúng bạn ở tận đầu làng, chẳng hề hay biết bà mình đang đau đớn. Đến khi thấy bụng đói, Tích Chu mới chạy tót về nhà để tìm cơm ăn. Vừa bước vào cửa, cậu ngạc nhiên chẳng thấy bà đâu, mà chỉ thấy một chú chim nhỏ xinh đẹp với bộ lông rực rỡ đang vỗ cánh bay lên bàn thờ rồi đậu trên cửa sổ. Tích Chu hốt hoảng gọi: - *Bà ơi! Bà đâu rồi? Bà ơi!* Bỗng chú chim cất tiếng hót, giọng buồn man mác: - *Cúc cu... cúc cu... Bà khát quá, bà gọi cháu mãi không được, bà phải hóa thành chim để bay đi tìm nước uống đây. Bà đi đây, Tích Chu ơi!* Nói rồi, chú chim vỗ cánh bay vút lên bầu trời xanh thẳm. Tích Chu bàng hoàng, nước mắt trào ra. Cậu chạy theo hướng chim bay, vừa chạy vừa gào khóc: - *Bà ơi! Bà quay lại với cháu đi! Cháu sẽ đi lấy nước cho bà! Bà ơi!* Tích Chu cứ thế chạy mãi, chạy mãi qua những cánh đồng, qua những cánh rừng rậm rạp. Chân cậu bị gai cào rướm máu, mồ hôi nhễ nhại nhưng cậu không hề dừng lại. Cuối cùng, cậu gặp một bà Tiên có mái tóc trắng như tuyết, gương mặt hiền từ hiện ra bên một gốc cây cổ thụ. Bà Tiên bảo: - *Tích Chu ơi, vì cháu chưa ngoan, chưa biết chăm sóc bà nên bà cháu đã hóa thành chim rồi. Nếu cháu muốn bà trở lại làm người, cháu phải đi đến Suối Tiên, lấy được nước suối ấy về cho bà uống. Nhưng đường đến Suối Tiên xa lắm, gian khổ lắm, liệu cháu có đi được không?* Tích Chu lau nước mắt, kiên quyết trả lời: - *Thưa bà Tiên, dù có khó khăn đến đâu cháu cũng sẽ đi. Cháu phải cứu bà cháu!* Và thế là, cậu bé nhỏ bé ấy đã vượt qua biết bao núi cao, khe sâu. Có những lúc mệt lả, cậu tưởng như không thể bước tiếp, nhưng cứ nghĩ đến hình ảnh bà hiền hậu, Tích Chu lại mạnh mẽ đứng lên. Cuối cùng, sau bao ngày vất vả, Tích Chu cũng tìm thấy dòng Suối Tiên nước trong vắt, lấp lánh như pha lê. Cậu vội vàng múc đầy một bình nước rồi chạy như bay trở về. Về đến nơi, Tích Chu thấy chú chim nhỏ đang đậu trên cành cây cao, vẻ mặt mệt mỏi. Cậu gọi lớn: - *Bà ơi! Cháu mang nước suối về cho bà đây rồi!* Tích Chu khéo léo đưa bình nước cho chú chim uống. Kỳ lạ thay, vừa uống xong ngụm nước suối trong lành, chú chim nhỏ rùng mình một cái, bộ lông biến mất và bà của Tích Chu hiện ra, vẫn gương mặt hiền từ và đôi mắt ấm áp ấy. Tích Chu ôm chầm lấy bà, khóc nức nở: - *Bà ơi, cháu xin lỗi bà! Từ nay về sau, cháu sẽ luôn ở bên cạnh chăm sóc bà, không ham chơi nữa đâu ạ!* Bà âu yếm xoa đầu Tích Chu, hai bà cháu cùng nhau trở về ngôi nhà nhỏ. Từ đó trở đi, Tích Chu trở thành một người cháu vô cùng hiếu thảo. Cậu không bao giờ để bà phải buồn lòng hay chờ đợi nữa. Ngôi nhà nhỏ của hai bà cháu lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười và sự ấm áp. 

 *** **Lời kết của câu chuyện:** Các con ơi, câu chuyện về cậu bé Tích Chu nhắc nhở chúng ta rằng: Ông bà, cha mẹ là những người yêu thương chúng ta nhất trên đời. Tình yêu thương ấy bao la như biển cả, nhưng chúng ta không nên vì thế mà coi đó là điều hiển nhiên. Hãy biết quan tâm, chăm sóc và hiếu thảo với người thân ngay từ khi còn nhỏ, đừng để đến lúc mất đi rồi mới hối hận thì đã muộn màng. Một cái ôm, một ly nước mát hay một lời hỏi han nhỏ bé của các con cũng chính là "nước Suối Tiên" diệu kỳ nhất khiến ông bà, cha mẹ hạnh phúc đấy! Chúc các con ngủ ngon và có những giấc mơ thật đẹp nhé!

Câu Hỏi Tương Tác Cùng Bé