Chào các em nhỏ yêu quý, hôm nay chúng ta hãy cùng nhau ngồi lại bên bếp lửa hồng, nghe chú hề kể về một câu chuyện xưa thật là xưa. Một câu chuyện về lòng trung thực, sự chăm chỉ và một phép màu kỳ diệu nảy mầm từ những đốt tre xanh nhé.
Câu chuyện có tên là: Sự tích Cây Tre Trăm Đốt.
Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nọ ven sông, có một chàng trai tên là Khoai. Anh Khoai mồ côi cha mẹ từ sớm, nhưng bù lại, anh có một sức khỏe phi thường và một trái tim hiền lành, thật thà như đếm. Anh đi làm thuê cho một ông phú hộ giàu có nhất vùng.
Ông phú hộ này tuy giàu nứt đố đổ vách nhưng lại rất keo kiệt và xảo quyệt. Thấy anh Khoai khỏe mạnh lại hiền lành, ông ta nảy ra một ý định để bóc lột sức lao động của anh mà không phải trả tiền. Một hôm, ông gọi Khoai đến và bảo:
- "Khoai này, con đã làm việc cho ta mấy năm nay rất chăm chỉ. Ta định gả con gái ta cho con. Nhưng với một điều kiện: con phải làm lụng cho ta thêm ba năm nữa mà không lấy tiền công. Đến ngày đó, ta sẽ tổ chức đám cưới thật linh đình cho hai đứa."
Ba năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Ngày hẹn đã đến, anh Khoai khấp khởi vui mừng đến gặp ông phú hộ. Nhưng hỡi ôi, lòng người hiểm độc khó lường! Ông phú hộ vốn đã hứa gả con gái cho con trai một nhà giàu khác ở làng bên. Để đuổi khéo anh Khoai, ông ta bày ra một thử thách không tưởng:
- "Khoai ạ, ta không quên lời hứa. Nhưng con gái ta là cành vàng lá ngọc, muốn cưới nó, con phải vào rừng tìm cho được một cây tre có đủ một trăm đốt mang về đây làm đũa cho cả làng ăn cưới. Có tre, ta sẽ gả con gái cho ngay!"
Kiệt sức và thất vọng, anh Khoai ngồi gục xuống bên một gốc cổ thụ và khóc nức nở. Tiếng khóc của người lương thiện động thấu đến tận trời xanh. Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra, một cụ già râu tóc bạc phơ, da dẻ hồng hào hiện ra trước mặt anh. Cụ chính là Bụt.
Bụt hiền từ hỏi:
- "Vì sao con khóc, hỡi chàng trai?"
Anh Khoai sụt sùi kể lại đầu đuôi câu chuyện. Bụt mỉm cười, ánh mắt lấp lánh như những vì sao:
- "Con đừng khóc nữa. Con là người thật thà, chăm chỉ, trời đất sẽ không phụ lòng con. Bây giờ, con hãy đi chặt cho ta đủ một trăm đốt tre rời nhau mang lại đây."
Anh Khoai vâng lời, nhanh chóng chọn những cây tre già chắc khỏe, chặt thành đúng một trăm đốt tròn trịa xếp trước mặt Bụt. Bụt phất tay phất áo, đọc thầm câu thần chú:
- "Khắc nhập, khắc nhập!"
Kỳ lạ thay! Vừa dứt lời, một trăm đốt tre bỗng nhiên dính liền lại với nhau, tạo thành một cây tre dài tít tắp, xanh mướt và vững chãi. Anh Khoai vui mừng khôn xiết, định vác tre về nhưng cây tre dài quá, vướng vào cây cối trong rừng không sao đi nổi. Anh lại lo lắng nhìn Bụt.
Bụt cười khà khà rồi bảo:
- "Con hãy đọc: 'Khắc xuất, khắc xuất!'."
Tức thì, cây tre lại rời ra thành một trăm đốt. Anh Khoai mừng rỡ, bó tre lại thành hai bó lớn rồi gánh về làng.
Về đến nhà, anh thấy nhà ông phú hộ đang mở tiệc linh đình, tiếng đàn tiếng sáo rộn ràng để đón rể nhà giàu. Ông phú hộ thấy anh Khoai về tay không (vì chỉ thấy hai bó tre ngắn), liền cười nhạo:
- "Ta bảo con tìm cây tre trăm đốt, chứ đâu bảo con mang về một đống củi khô thế kia?"
Anh Khoai không nói không rằng, đặt hai bó tre xuống sân, xếp nối đuôi nhau rồi dõng dạc đọc:
- "Khắc nhập, khắc nhập!"
Một phép màu hiện ra trước mắt bao người! Một trăm đốt tre tự động nối lại, dài mãi, dài mãi, đâm thẳng lên tận mái nhà. Ông phú hộ kinh ngạc, chạy lại gần xem thực hư. Anh Khoai đọc tiếp: "Khắc nhập, khắc nhập!". Thế là ông phú hộ bị dính chặt luôn vào cây tre. Những kẻ tham lam, nịnh hót chạy lại cứu cũng bị dính chùm vào nhau thành một xâu.
Bọn chúng van xin thảm thiết, hứa sẽ thực hiện đúng lời hứa. Đến lúc này, anh Khoai mới nhẹ nhàng đọc:
- "Khắc xuất, khắc xuất!"
Tức thì, cây tre rời ra, ông phú hộ và đám người kia ngã nhào xuống đất, sợ hãi chạy tán loạn. Cuối cùng, ông phú hộ phải giữ lời hứa, tổ chức đám cưới cho anh Khoai và con gái mình. Hai vợ chồng anh Khoai sống bên nhau rất hạnh phúc, họ dùng sức lao động của mình để giúp đỡ dân làng, trồng thêm nhiều lũy tre xanh bao bọc xóm làng.
Lời kết của bà:
Các cháu thấy không, cây tre trăm đốt không chỉ là một phép màu, mà đó là phần thưởng dành cho những người thật thà, kiên trì và không bao giờ bỏ cuộc. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta sẽ gặp những khó khăn tưởng chừng như "không thể vượt qua", nhưng nếu chúng ta giữ một trái tim lương thiện và nỗ lực hết mình, "phép màu" sẽ luôn xuất hiện dưới một hình thức nào đó.
Và hãy nhớ nhé: Sự gian dối có thể mang lại lợi ích nhất thời, nhưng chỉ có lòng trung thực mới mang lại hạnh phúc bền lâu. Giờ thì, chúc các thiên thần nhỏ của bà ngủ thật ngon và có những giấc mơ xanh mát như lũy tre làng nhé!