Sọ Dừa

👁️ 19 lượt xem
Sọ Dừa

Chào các bạn nhỏ yêu quý của bác kể chuyện! Hôm nay, trong ánh đèn vàng ấm áp và tiếng gió rì rào ngoài cửa sổ, bác sẽ đưa các cháu trở về một ngôi làng nhỏ ven đồi thuở xa xưa, để nghe một câu chuyện về tình yêu thương và những điều kỳ diệu ẩn giấu bên trong những vẻ ngoài giản đơn nhất.

Câu chuyện có tên là: Sự tích Sọ Dừa.


Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nọ, có hai vợ chồng bác nông dân nghèo đã luống tuổi. Họ hiền lành, chăm chỉ, luôn sẵn lòng giúp đỡ xóm giềng, nhưng nỗi buồn lớn nhất là mãi mà họ vẫn chưa có một mụn con để hủ hỉ lúc tuổi già.

Một buổi trưa hè nắng gắt như đổ lửa, người vợ vào rừng hái củi. Cơn khát cháy cổ khiến bà lả đi. Chợt bà thấy một cái sọ dừa cũ nằm lăn lóc bên gốc cây cổ thụ, bên trong còn đọng lại chút nước mưa trong vắt. Chẳng ngần ngại, bà bưng lên uống cạn. Lạ thay, dòng nước ấy mát rượi, ngọt lịm như thấm vào từng thớ thịt.

Ít lâu sau, bà thụ thai. Người chồng chưa kịp vui mừng thì đã qua đời vì bạo bệnh. Bà lão nén đau thương, chờ đợi ngày đứa trẻ chào đời. Nhưng đến ngày sinh, bà bàng hoàng thấy đứa con mình không có tay chân, thân mình cứ tròn lông lốc như một cái sọ dừa.

Bà định vứt đi, nhưng đứa bé chợt lên tiếng:

  • Mẹ ơi, con là người đấy! Mẹ đừng vứt con đi mà tội nghiệp.


Nghe tiếng gọi "Mẹ" tha thiết, trái tim bà lão tan chảy. Bà ôm lấy khối thịt tròn trịa ấy vào lòng, âu yếm đặt tên cho con là Sọ Dừa. Bà nghĩ: "Dù con có hình hài thế nào, con vẫn là giọt máu của ta, là món quà mà trời xanh đã ban tặng."

Sọ Dừa càng lớn càng ngoan ngoãn. Dù không có chân tay, cậu vẫn dùng miệng lết đi khắp nhà, giúp mẹ những việc vặt. Một hôm, thấy mẹ buồn phiền vì nhà nghèo, Sọ Dừa bảo:

  • Mẹ ơi, mẹ hãy sang nhà ông Phú ông xin cho con được chăn bò. Con tuy thế này nhưng chắc chắn sẽ làm tốt.


Bà lão ái ngại, nhưng trước sự quyết tâm của con, bà cũng đành liều sang hỏi. Phú ông ban đầu cười ngất, định đuổi về, nhưng lại nghĩ bụng: "Đứa này không tay chân, chắc chẳng ăn uống bao nhiêu, lại đỡ tốn công nuôi, thôi cứ thử xem."

Thế là hằng ngày, Sọ Dừa lăn sau đàn bò ra đồng. Lạ thay, sáng cậu dắt đi mười con, tối dắt về đủ mười con, con nào con nấy bụng căng tròn, lông mượt mà. Phú ông mừng lắm.

Vào những ngày mùa bận rộn, Phú ông thường sai ba cô con gái thay phiên nhau đưa cơm cho Sọ Dừa. Hai cô chị vốn tính kiêu kỳ, mỗi lần thấy Sọ Dừa đều dè bỉu, vứt nắm cơm xuống đất rồi bỏ chạy. Riêng cô em út tính tình hiền hậu, thấy Sọ Dừa tội nghiệp nên luôn chăm sóc ân cần.

Một lần, cô út mang cơm đến cánh đồng thì bỗng nghe tiếng sáo véo von, trầm bổng giữa không trung. Cô rón rén nấp sau bụi cây nhìn ra thì thấy một cảnh tượng kỳ ảo: Sọ Dừa không còn là cái xác tròn lông lốc nữa, mà là một chàng trai khôi ngô tuấn tú, đang ngồi trên võng đào, thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Tiếng sáo của chàng khiến chim chóc ngừng hót để lắng nghe, hoa cỏ như rung rinh theo điệu nhạc.

Nhưng vừa nghe tiếng động, chàng trai biến mất, chỉ còn lại Sọ Dừa nằm đó. Cô út hiểu rằng Sọ Dừa không phải người thường, lòng cô dần nảy sinh tình cảm mến mộ.

Cuối mùa thuê, Sọ Dừa về bảo mẹ:

  • Mẹ hãy mang lễ vật sang hỏi cưới con gái Phú ông cho con.


Bà lão sửng sốt, nhưng thương con nên cũng đánh bạo đi hỏi. Phú ông cười lớn, đưa ra sính lễ thật nặng: "Một chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm." Lão đinh ninh bà lão nghèo không bao giờ lo nổi.

Nhưng đúng ngày hẹn, bà lão thức dậy thấy trong nhà rực rỡ gấm hoa, vàng bạc chất đầy. Sọ Dừa đã chuẩn bị đủ sính lễ. Phú ông không còn cách nào khác, đành gọi ba cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị bĩu môi từ chối ngay lập tức, chỉ có cô út thẹn thùng cúi đầu đồng ý.

Trong ngày cưới, một điều kỳ diệu đã xảy ra trước sự ngỡ ngàng của quan khách. Sọ Dừa rũ bỏ cái vỏ tròn trịa, bước ra là một chàng trai đẹp như tiên giáng trần. Vợ chồng Sọ Dừa sống bên nhau rất hạnh phúc. Sọ Dừa đèn sách miệt mài và năm ấy, chàng đỗ Trạng nguyên.

Trước khi đi sứ xa, Trạng nguyên đưa cho vợ một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà, dặn phải luôn mang theo bên mình để phòng thân. Quả nhiên, ở nhà, hai cô chị vì lòng đố kỵ đã lừa đẩy cô em xuống biển sâu để cướp chồng em.

Nhờ có con dao, cô út đã đâm chết con cá kình định nuốt chửng mình, rồi dạt vào một hòn đảo hoang. Cô dùng đá đánh lửa sưởi ấm và nướng thịt cá. Hai quả trứng gà cũng nở thành một đôi gà tuyệt đẹp để làm bạn với cô.

Một ngày nọ, có chiếc thuyền quan đi ngang qua đảo. Con gà trống thấy thuyền thì gáy to:

  • Ó... o... o... Phải thuyền quan Trạng rước cô tôi về!


Trạng nguyên nghe tiếng gà lạ, cho thuyền vào xem thì nhận ra người vợ hiền thảo. Hai vợ chồng gặp lại nhau trong nước mắt mừng vui khôn xiết. Hai cô chị độc ác sau đó vì xấu hổ mà bỏ đi biệt xứ.

Trạng nguyên đưa vợ về đón mẹ già, cả gia đình sống hạnh phúc, ấm êm mãi mãi về sau.


Lời kết của bác kể chuyện:

Các cháu ơi, câu chuyện về Sọ Dừa dạy cho chúng ta một bài học rất quý giá: "Đừng bao giờ đánh giá một người qua vẻ bề ngoài."

Một cái sọ dừa xù xì có thể chứa đựng một tâm hồn tài hoa; một vẻ ngoài giản đơn có thể che giấu một trái tim vàng. Chỉ có tình yêu thương chân thành như người mẹ và sự nhân hậu như cô út mới có thể nhìn thấu cái đẹp ẩn sâu bên trong. Hãy luôn đối xử tốt với mọi người xung quanh bằng trái tim ấm áp, vì những điều kỳ diệu luôn nảy mầm từ lòng tốt, các cháu nhé!

Chúc các cháu ngủ ngon và có những giấc mơ thật đẹp!