Cây Khế

👁️ 27 lượt xem
Cây Khế

Chào các con, hôm nay chúng ta hãy cùng nhau ngồi quây quần bên bếp lửa ấm áp, để bác kể cho các con nghe một câu chuyện cổ tích rất nổi tiếng của nước mình. Câu chuyện này nói về lòng nhân hậu, sự tham lam và một cái cây vô cùng đặc biệt. Đó là câu chuyện: Cây Khế.


Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nọ có hai anh em nhà kia. Cha mẹ mất sớm, họ để lại cho hai anh em một khối gia tài khá lớn. Nhưng người anh vốn tính tham lam, ích kỷ, còn người em thì lại hiền lành, chịu khó và rất yêu thương anh mình.

Sau khi cưới vợ, người anh muốn ra ở riêng. Vì lòng tham, người anh đã chiếm hết nhà cửa, ruộng vườn, trâu bò của cha mẹ để lại. Anh ta chỉ chia cho người em duy nhất một túp lều tranh lụp xụp, trước cửa có một cây khế già. Người em chẳng một lời oán trách, hai vợ chồng vui vẻ dắt tay nhau về túp lều, hàng ngày chăm chỉ làm thuê cuốc mướn và chăm sóc cho cây khế.

Lạ thay, dưới bàn tay chăm sóc của người em, cây khế lớn nhanh như thổi. Chẳng bao lâu, tán lá đã xanh mướt, che bóng mát cả một góc vườn. Đến mùa, cây khế ra hoa tím ngắt rồi kết quả sai trĩu cành. Những quả khế chín mọng, vàng ươm, tỏa hương thơm ngào ngạt khắp xóm.

Một buổi sáng nọ, khi người em đang định hái khế đi bán, bỗng từ đâu một con chim phượng hoàng khổng lồ bay đến. Đôi cánh nó rộng lớn che rợp cả mặt đất, bộ lông sặc sỡ lấp lánh dưới ánh mặt trời. Chim đậu xuống cành khế, mổ những quả chín nhất để ăn.

Thấy thế, người em buồn bã bảo chim:
– Chim ơi, nhà tôi chỉ có mỗi cây khế này là tài sản quý nhất. Chim ăn hết khế thì vợ chồng tôi lấy gì để sống đây?

Con chim thần bỗng ngừng ăn, nhìn người em bằng ánh mắt hiền từ rồi cất tiếng nói như tiếng người:
Ăn một quả khế, trả một cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng.

Nói rồi, chim bay vút lên trời xanh. Hai vợ chồng người em ngẩn ngơ, nửa tin nửa ngờ nhưng vẫn bảo nhau may một chiếc túi vải đúng độ dài ba gang tay như lời chim dặn.

Sáng hôm sau, đúng như lời hẹn, chim phượng hoàng lại bay đến. Nó hạ mình xuống, bảo người em leo lên lưng. Chim cất cánh bay cao, vượt qua những dãy núi trùng điệp, qua những đại dương bao la, rồi đáp xuống một hòn đảo hoang vắng nằm giữa biển khơi. Ôi chao! Trên đảo toàn là vàng bạc, kim cương và châu báu lấp lánh đến chói cả mắt.

Người em vô cùng kinh ngạc, nhưng vốn tính thật thà, anh chỉ nhặt vàng đầy vào chiếc túi ba gang rồi leo lên lưng chim để trở về nhà. Từ đó, vợ chồng người em trở nên giàu có. Họ dùng tiền bạc đó để giúp đỡ những người nghèo khổ trong làng, xây dựng cầu cống và giúp mọi người có cuộc sống ấm no hơn.

Tiếng lành đồn xa, người anh nghe chuyện em mình giàu có thì tò mò sang hỏi. Sau khi biết chuyện về con chim thần, người anh nằng nặc đòi đổi toàn bộ nhà cao cửa rộng của mình để lấy túp lều và cây khế. Người em thương anh nên đồng ý ngay.

Mùa khế năm sau, chim phượng hoàng lại đến ăn. Người anh cũng giả vờ khóc lóc kể khổ. Chim lại dặn:
Ăn một quả khế, trả một cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng.

Nhưng vì lòng tham vô đáy, người anh không may túi ba gang. Anh ta bảo vợ may một cái túi khổng lồ dài tới chín gang, lại còn mặc thêm quần áo có nhiều túi sâu để đựng thêm thật nhiều vàng.

Khi chim đưa đến hòn đảo vàng, người anh sướng rơn, cuống cuồng vơ vét vàng bạc đầy vào túi chín gang, rồi lại nhét thêm vào đầy các túi quần, túi áo, đến mức đi không vững. Chim phượng hoàng phải gồng mình lắm mới cất cánh nổi.

Trên đường bay về, khi đang ở giữa biển khơi mênh mông, một cơn gió mạnh thổi tới. Vì số vàng quá nặng, người anh lại cứ khư khư ôm lấy cái túi không chịu buông, khiến chim phượng hoàng mỏi rã rời đôi cánh. Chim chao đảo, người anh trượt chân cùng toàn bộ số vàng nặng trĩu rơi xuống biển sâu. Sóng biển cuồn cuộn nhấn chìm kẻ tham lam cùng với giấc mộng giàu sang phù phiếm.

Con chim thần vỗ cánh bay đi, biến mất vào làn mây trắng.


Lời kết của bác kể chuyện:

Các con thấy đấy, câu chuyện "Cây Khế" mang đến cho chúng ta một bài học thật sâu sắc. Người em hiền lành, biết đủ và luôn yêu thương mọi người đã nhận được phần thưởng xứng đáng là cuộc sống hạnh phúc, viên mãn. Ngược lại, người anh vì quá tham lam, ích kỷ mà cuối cùng đã đánh mất tất cả, kể cả mạng sống của mình.

Trong cuộc sống, chúng ta hãy học cách sẻ chia và biết ơn như người em nhé. Đừng bao giờ để lòng tham làm mờ mắt, vì những gì có được từ sự tham lam sẽ chẳng bao giờ bền vững. Chỉ có lòng nhân hậu và sự chân thành mới giúp chúng ta có được niềm vui thật sự.

Chúc các con có những giấc mơ thật đẹp và luôn là những em bé ngoan, giàu lòng nhân ái!