Thỏ và Rùa

👁️ 23 lượt xem
Thỏ và Rùa

Chào các con, những mầm non đáng yêu! Hôm nay, trong không gian ấm áp này, các con hãy cùng ông/bà ngược dòng thời gian, băng qua những cánh đồng hoa rực rỡ để đến với Khu Rừng Vui Nhộn. Ở đó, có một câu chuyện về hai người bạn mà chắc hẳn ai cũng đã từng nghe tên, nhưng hôm nay câu chuyện ấy sẽ được kể lại thật khác, thật lung linh...

Đó là câu chuyện về Thỏ và Rùa.

Ngày xửa ngày xưa, ở một khu rừng xanh mướt, nơi những tia nắng vàng nhảy mót trên vòm lá và tiếng suối chảy róc rách như tiếng đàn lia, có một chú Thỏ Trắng mang tên là Lém Lỉnh. Thỏ Lém Lỉnh có đôi tai dài lúc nào cũng vểnh lên, đôi mắt tròn xoe như hai viên ngọc bích và đôi chân dài thoăn thoắt. Trong rừng, ai cũng biết Thỏ chạy nhanh như một cơn gió lướt qua cánh đồng.

Nhưng cũng chính vì thế, Thỏ Lém Lỉnh đôi khi hơi kiêu ngạo. Chú thường hay vỗ ngực tự đắc:

  • "Trên đời này, chẳng ai có thể đuổi kịp bước chân của ta đâu!"


Trong khi đó, bác Rùa Chậm Chạp lại hoàn toàn trái ngược. Bác Rùa mang trên lưng một chiếc mai nặng nề như một ngôi nhà nhỏ, mỗi bước đi đều thong thả, từ tốn. Một buổi sáng đẹp trời, khi muôn thú đang tụ tập bên gốc cây cổ thụ để nghe chim Sơn Ca hót, Thỏ Lém Lỉnh lại bắt đầu khoe khoang. Bác Rùa mỉm cười hiền hậu rồi nói khẽ:
  • "Thỏ ơi, cậu nhanh nhẹn thật đấy, nhưng nếu chúng ta thi chạy, chưa chắc ai đã thắng ai đâu!"


Cả khu rừng xôn xao. Anh Khỉ dừng ăn chuối, chị Sóc ngừng chuyền cành, ai nấy đều ngạc nhiên. Thỏ Lém Lỉnh cười vang:
  • "Bác Rùa ơi, bác định thi chạy với cháu sao? Được thôi, chúng ta hãy nhờ bác Voi làm trọng tài nhé!"


Thế là cuộc đua kỳ thú bắt đầu. Đường đua dài từ Gốc Cây Cổ Thụ, băng qua Cánh Đồng Hoa Chuông, men theo Bờ Suối Xanh và đích đến là Cây Sồi Già ở phía cuối thung lũng.

"1... 2... 3... Bắt đầu!" - Bác Voi thổi một hồi kèn bằng chiếc vòi to lớn.

Vút một cái! Thỏ Lém Lỉnh lao đi như một mũi tên, chỉ trong chớp mắt đã biến mất sau lùm cây. Còn bác Rùa? Bác vẫn lặng lẽ, nhấc từng bước chân ngắn ngủn một cách kiên trì. "Cộp... cộp... cộp...", tiếng mai rùa chạm nhẹ vào cỏ khô nghe thật vui tai.

Chạy được một quãng xa, Thỏ Lém Lỉnh dừng lại, quay đầu nhìn lại phía sau nhưng chẳng thấy bóng dáng bác Rùa đâu. Thỏ tự nhủ:

  • "Ôi dào, bác Rùa còn lâu mới tới. Trời hôm nay đẹp thế này, hoa thơm thế này, mình phải tận hưởng một chút chứ!"


Thế là Thỏ ta mải mê đuổi theo những chú bướm màu sắc, rồi lại sà vào một thảm cỏ xanh mướt đầy những bông hoa nhài thơm ngát. Gió thổi hiu hiu, tiếng lá cây xào xạc như lời ru của mẹ, Thỏ Lém Lỉnh cảm thấy buồn ngủ quá. Chú nghĩ thầm: "Mình cứ chợp mắt một lát, khi nào thấy bác Rùa thấp thoáng ở đằng xa, mình chỉ cần nhảy vài bước là về đích thôi mà!"

Nói rồi, Thỏ nằm cuộn tròn dưới bóng râm của một cây cổ thụ và chìm sâu vào giấc ngủ ngon lành. Trong giấc mơ, Thỏ thấy mình đang đứng trên bục vinh quang, đeo vòng hoa rực rỡ.

Trong khi đó, mặt trời mỗi lúc một cao, nắng vàng đổ xuống rực rỡ. Bác Rùa vẫn miệt mài đi. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng bác không dừng lại một giây nào. Bác đi qua Cánh Đồng Hoa Chuông, nơi Thỏ đang mải chơi. Bác đi qua Bờ Suối Xanh, nơi Thỏ đang say giấc nồng. Bác nhìn thấy Thỏ đang ngủ, nhưng bác không đánh thức, bác chỉ nhẹ nhàng bước tiếp với niềm tin sắt đá: "Cố lên, sắp đến đích rồi!"

Khi những tia nắng cuối ngày bắt đầu chuyển sang màu tím nhạt của hoàng hôn, Thỏ Lém Lỉnh chợt giật mình thức giấc bởi tiếng reo hò vang trời:

  • "Cố lên bác Rùa ơi! Sắp tới rồi! Hoan hô bác Rùa!"


Thỏ hốt hoảng, đôi tai vểnh lên nghe ngóng. Chú nhìn về phía đích và... ôi thôi! Bác Rùa chỉ còn cách Cây Sồi Già vài bước chân nữa. Thỏ cuống cuồng vắt chân lên cổ mà chạy. Chú chạy nhanh đến mức cát bụi bay mù mịt, nhưng đã quá muộn rồi!

Khi Thỏ vừa chạm chân đến đích, cũng là lúc bác Rùa đặt bước chân cuối cùng vào vạch kết thúc trong tiếng vỗ tay rộn rã của muôn thú.

Thỏ Lém Lỉnh cúi đầu xấu hổ, đôi tai rũ xuống. Bác Rùa không hề kiêu ngạo, bác tiến lại gần, đặt tay lên vai Thỏ và ôn tồn nói:

  • "Đừng buồn Thỏ ạ! Cháu chạy rất nhanh, nhưng chiến thắng không chỉ dành cho người nhanh nhất, mà dành cho người bền bỉ và không bao giờ chủ quan."


Thỏ Lém Lỉnh ngước lên, nhìn vào ánh mắt ấm áp của bác Rùa và hiểu ra một bài học quý giá. Từ đó về sau, Thỏ và Rùa trở thành đôi bạn thân thiết nhất khu rừng. Thỏ không còn khoe khoang nữa, còn bác Rùa thì luôn sẵn lòng chia sẻ sự kiên trì của mình với mọi người.

Lời kết ý nghĩa:
Các con yêu quý, câu chuyện về Thỏ và Rùa nhắc nhở chúng ta rằng: Trong cuộc sống, dù chúng ta có thông minh hay giỏi giang đến đâu, nếu chủ quan và lười biếng, chúng ta cũng sẽ thất bại. Ngược lại, chỉ cần chúng ta có lòng kiên trì, nhẫn nại và không bao giờ bỏ cuộc, chúng ta chắc chắn sẽ chạm tay đến đích đến của thành công. Giống như bác Rùa vậy, chậm mà chắc, bền bỉ sẽ chiến thắng tất cả.

Giờ thì, hãy nhắm mắt lại và mang theo bài học ấm áp này vào giấc ngủ ngon nhé. Chúc các con có những giấc mơ thật đẹp!